Mặt trời lặn về phía tây, ánh nắng ráng chiều rực rỡ trải khắp cửa hàng.
Nhóm người già phía sau vẫn đang tám chuyện gì đó, sau khi Chu Yên Thiển nói ra cái cớ giấu đầu lòi đuôi của mình, cô mỉm cười với Liên Vãn, buông tay nàng và đi về phía trước.
Đầu ngón tay mềm mại trong lòng bàn tay đột nhiên biến mất, ánh mắt Liên Vãn nhất thời mờ mịt, vội vàng bước đi theo cô, trong phòng không bật đèn, trước mắt càng ngày càng tối, Liên Vãn chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình, và bóng tối đã sinh ra lòng dũng cảm vô tận cho nàng. Nàng không kiềm chế được càng ngày càng tới gần, cuối cùng giơ tay lên, từ phía sau ôm chặt lấy eo của người phụ nữ.
Cái ôm chặt đến nỗi không thể tách rời, như thể họ là hai cái cây cùng nhau sinh trưởng.
Chu Yên Thiển bất ngờ, cô kêu lên một tiếng khi được ôm, quay đầu và va phải gò má của Liên Vãn.
Nàng vừa mới làm việc xong từ bên ngoài đi vào, trên mặt vẫn còn hơi nóng vì nắng, môi nóng, vòng tay ôm eo cô cũng nóng.
Hai chân Chu Yên Thiển mềm nhũn, loạng choạng mấy bước, đột nhiên được bế lên kệ hàng ngồi.
Trong bóng tối, cả hai đều thở gấp và hỗn loạn, nụ hôn của Liên Vãn khá thô lỗ, giống như Chu Yên Thiển đã dạy nàng tất cả những điều đó đều được nàng trả lại bằng cách này. Chu Yên Thiển gần như bị nụ hôn của nàng làm cho thiếu oxy, khi cô cố gắng tránh ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900774/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.