Vẻ mặt mê mang của người phụ nữ trên giường giống như hoa quỳnh sắp nở vào lúc nửa đêm, hàm răng trắng tinh khẽ hé mở, lông mi run rẩy kinh ngạc chính là nhị hoa mà nàng thích nhưng lại giả vờ từ chối, Liên Vãn cắn môi cô, thúc giục cô nở hoa, nhưng nàng không biết phương pháp, dù có đến gần như thế nào cũng vẫn chưa đủ. Trái tim nàng đột nhiên trở nên nóng nảy, bởi vì Chu Yên Thiển đang chờ giây phút thả lỏng – chỉ giây đó, không có khoảnh khắc nào được.
Liên Vãn ôm chặt lấy cô, không biết nên biểu đạt như thế nào để bớt nóng nảy, chỉ biết lần nữa cúi đầu, ủn môi cô như trút giận.
"Chị ơi..." Nàng nỉ non thú nhận, "Em khó chịu quá..."
Dư âm của câu nói vừa rồi vẫn còn đó, âm cuối nhớp nháp đã bị nuốt chửng giữa môi và răng. Chu Yên Thiển nghe nàng gọi như vậy làm toàn thân cô trở nên mềm nhũn, cô không thể phân tâm để giải quyết phiền muộn của bé cún con. Cô dùng sức ưỡn eo, ôm cổ Liên Vãn đáp lại, trong phòng nhất thời tràn ngập tiếng thở gấp của hai người, Liên Vãn cúi đầu hôn cô, từ đôi môi sưng đỏ đến xương quai xanh ấm áp của cô. Dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt khắp người nàng, môi và cổ của Chu Yên Thiển đã bị bỏng hoàn toàn.
Bộ quần áo thể dục mà Liên Vãn đang mặc là do Chu Yên Thiển tiện tay mua vài năm trước, chất liệu sợi hóa học hơi cứng, theo động tác của Liên Vãn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900776/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.