Hai trăm ba mươi triệu.
Liên Vãn mí mắt rủ xuống, cũng không nói đồng ý hay không.
Thấy nàng không nói gì, giọng điệu của Vương Chí Cường có chút nóng nảy: "Tiểu Liên à, anh vẫn luôn tốt với em đúng không? Số tiền này đối với em không phải là số tiền lớn, thế này đi, em giúp anh, anh sẽ sửa sang ngôi nhà lại, chừa một phòng cho em, em chính là em gái ruột của anh."
Liên Vãn chống vào tay lái, mặt không biểu cảm: "Thế thì thật xấu hổ làm sao."
Vương Chí Cường tưởng lầm nàng đồng ý, thử nói: "Vậy thì..."
"Trong người tôi." Liên Vãn nói, sau đó dừng lại một chút, "Không có hai trăm ba mươi triệu."
Nụ cười của Vương Chí Cường sụp đổ: "Sao có thể? Em còn trẻ, tiêu tiền như thế nào cũng là ăn xài phung phí."
Liên Vãn trên cao nhìn xuống và gật đầu với anh ta: "Tôi gửi tiết kiệm có kỳ hạn hết rồi, không rút ra được."
"Con mẹ nó..."
Vương Chí Cường nhỏ giọng lẩm bẩm, tựa hồ thay đổi sắc mặt, thu hồi nụ cười, hạ tay xuống, oán giận nói: "Vậy thì thôi, chuyện này chúng ta sẽ bàn bạc lại sau, em mau đi đi, đừng để bên kia đợi lâu."
"Ừ." Liên Vân gật đầu. Sau một đêm thức trắng, khuôn mặt nàng vẫn còn đầy vẻ mệt mỏi, trông nàng lạnh lùng hơn bình thường rất nhiều.
Nàng đóng cửa sổ xe, lùi xe lại nhìn qua kính chiếu hậu thấy Vương Chí Cường vẫn đứng đó, hình như anh ta vừa đá cát trên đất vừa chửi rủa gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900773/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.