Liên Vãn giúp Chu Yên Thiển mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng vải cotton trắng tinh, váy thẳng dài đến đầu gối, không có thiết kế thắt eo, kiểu dáng rất cũ nhưng Chu Yên Thiển ôm cổ nàng, nói rằng tiệm may ở phía đông thị trấn mới làm.
Cửa tiệm đó là một trong số ít cửa hàng may mặc còn sót lại trong thị trấn. Sau khi mua sắm trực tuyến bùng nổ, rất ít người đến cửa hàng may thủ công này để may quần áo. Thỉnh thoảng Liên Vãn có đi ngang qua, núi vải chất đống đã biến mất, chiếc máy may đằng sau lộ ra ngoài, không còn vẻ bí ẩn gì nữa, chủ tiệm ngồi bên cạnh, đang cúi đầu sửa khuy hay may kéo khóa.
Nàng ậm ừ. Có chút tò mò Chu Yên Thiển đến đó khi nào và bằng cách nào, nhưng nàng không nói gì, nàng chỉ vòng tay qua eo cô giúp cô vén mái tóc ướt lại.
Mùi dầu gội đầu quen thuộc từ khăn tắm tràn ra, nhưng lần này lại gần trong tầm tay, Liên Vãn cúi đầu kiên nhẫn lau ngọn tóc còn đang nhỏ nước, đây là lần đầu tiên nàng giúp ai đó làm việc này, cánh tay có chút cứng ngắc, cũng không dám dùng sức.
Nhưng Chu Yên Thiển dựa vào lòng nàng. Đôi vai trần dán chặt vào xương quai xanh nàng, dây áo buông lơi ở đó, cùng với nét xuân tình còn sót lại nơi khóe mắt và lông mày, giống như một vật trang sức trên người nàng. Cô không nói lời nào, trở nên trầm mặc như một cô gái nhỏ, mặc cho nàng đùa nghịch với mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900745/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.