Khi trời sắp hửng sáng, ngoài cửa sổ đột nhiên đổ mưa. Tiếng mưa xào xạc gõ vào khung cửa sổ, được ngăn cách bởi những tấm rèm dày nặng, luôn có một cảm giác thôi miên nhẹ nhàng.
Nhưng Liên Vãn thức dậy rất sớm.
Chiếc chăn mềm mại đến bất ngờ, nàng nằm nghiêng, yên lặng nghe tiếng mưa rơi tí tách bên tai, giống như chuỗi hạt tích tắc, kéo dài thời gian vô tận. Từ từ, sắc trời sáng dần lên, trong phòng hết thảy đều hiện ra đường nét mơ hồ, đây là một gian phòng xa lạ, điều hòa bật lên, khô ráo dễ chịu, trên tủ đầu giường có một ngọn nến thơm đã tắt, không khí trong lành tràn ngập mùi thơm ngọt ngào, cánh tay người phụ nữ vòng qua eo nàng, rõ ràng là một cái chạm vô cùng dịu dàng.
Cô cách nàng rất gần, khoảng cách quá gần, tiếng thở của Chu Yên Thiển rơi vào bên tai Liên Vãn cùng với tiếng mưa rơi, cũng mỏng manh mềm mại, như thể sợ quấy rầy cái gì.
Liên Vãn yên lặng lắng nghe, mở mắt trong bóng tối. Lúc này nàng mới muộn màng nhận ra hốc mắt và tứ chi có chút đau nhức, thắt lưng như mất đi sức lực, nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại thư thái như vừa khỏi bệnh nặng.
Nó giống như thức dậy từ một cơn mơ dài.
Thế là, nàng rơi vào một bóng tối mềm mại như vậy. Cũng không biết qua bao lâu, cửa sổ dần dần sáng lên, tiếng mưa giống như đã ngừng rơi, làm cho trong phòng tĩnh mịch càng thêm yên tĩnh. Hơi thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900744/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.