Liên Vãn lại cau mày.
Chu Yên Thiển ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đẹp ướt át sương nước đang nhìn xuống cô, hàng lông mày cau lại lộ ra vẻ bướng bỉnh rất đáng thương yếu ớt.
Chu Yên Thiển cảm thấy ánh mắt đó dường như làm cô hoà tan vào màn sương.
Liên Vãn cứ như vậy nhìn cô một hồi, nhỏ giọng hỏi: "Ý của chị là gì?"
Giọng nàng trầm khàn, dường như vô cùng khó khăn trong phòng tắm ẩm thấp này, nhưng đôi mắt nàng lại nóng bỏng và chăm chú, nàng vẫn nhìn cô cho đến khi cảm giác mát lạnh trên da thịt họ dần tan biến, làn gió êm dịu đêm hè đang thổi qua cửa sổ, mang theo hương thơm thoang thoảng của thực vật, Chu Yên Thiển nhìn đi chỗ khác, muộn màng cảm thấy hơi lúng túng.
Nhưng cảm giác hòa vào nhau lúc đó không phải là ảo giác, Liên Vãn vươn tay, nhéo cằm cô và siết chặt, cơ thể Chu Yên Thiển cũng căng chặt, gạch sau lưng cô lạnh lẽo, nhưng khuôn mặt cô nóng bừng, thậm chí cả ánh mắt cũng run lên một cách khó hiểu, nhưng trong mắt người đối diện, trông cô có ý tránh nói về vấn đề đó.
"Chị..." Liên Vãn thấp giọng gọi cô.
"Em sao vậy?" Chu Yên Thiển mơ hồ đoán được ý định của nàng, nhưng vẫn muốn hỏi.
Ánh mắt Liên Vãn rơi vào trên người cô, ánh sáng mờ mịt, ngoài cửa sổ bóng cây cũng chiếu vào, cành cây nghiêng nghiêng, làm cho tất cả các tình huống rõ ràng vô cùng xinh đẹp, nàng cũng không biết chính mình có chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900747/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.