Edit: boringrain
Hai người Hoàng Tử Thành và Đồng Nhi song song đứng tại phòng khách vương phủ, thoạt trông vô cùng điềm tĩnh, dáng người nở nang cao lớn, sắc mặt già dặn trầm ổn, không còn vẻ nhỏ gầy đói ăn như ngày đầu vào phủ.
Thủy Băng Tuyền nhàn nhã tựa lưng vào ghế đệm, thờ ơ liếc mắt sang hai người: “Sao vậy? Lo lắng ư?” Rõ ràng khẩn trương lại ra vẻ bình tĩnh, lẽ nào bọn họ không có lòng tin?
Hoàng Tử Thành cúi gằm đáp: “Bẩm vương phi, xin người bắt đầu đi ạ!” Hắn quả thực khẩn trương muốn chết, nhưng là sợ không đạt được yêu cầu của người. Dẫu tự đáy lòng xem người là chủ tử, hắn cũng tự hiểu mình vẫn chưa đủ khả năng! Đánh mắt qua Đồng Nhi, đoan chắc lúc này cũng đang hồi hộp không yên!
Thủy Băng Tuyền nhìn điệu bộ của hai người, khóe môi hài lòng mỉm cười.
“Hoàng Tử Thành!”
“Có!” Hoàng Tử Thành giật mình một cái, dợm bước tiến lên!
“Ta cho ngươi một nghìn lượng bạc, mỏi mắt chờ xem năng lực ngươi đến đâu.” Thủy Băng Tuyền chậm rãi thả từng chữ.
Hoàng Tử Thành kinh ngạc ngẩng đầu, ý là?
“Một nghìn lượng là tiền vốn, ngươi muốn làm gì tùy ý, đã hiểu chưa?” Thủy Băng Tuyền thờ ơ giải thích! Vốn muốn để Hoàng Tử Thành giúp nàng vài việc, nhưng nghĩ lại, hắn dù thông minh lanh trí, lại chưa đủ sành sỏi trãi đời. Trước tiên phải trau dồi kinh nghiệm, sau mới tính chuyện trợ giúp đảm đương.
Hoàng Tử Thành cẩn trọng cân nhắc, sắc mặt chần chờ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955642/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.