Edit: Boringrain
Vô Tâm vừa nhoáng thấy bóng người chợt lóe, Giang Dĩ Bác đã chễm trệ ngồi trên ghế trong phòng.
“Chủ…” Vô Tâm ngẩng đầu lên, giây tiếp theo đã kinh hoảng không nói nên lời… Chủ tử đây ư?
“Chủ tử?” Vô Tâm dợm hỏi.
Giang Dĩ Bác lạnh mắt liếc nhìn Vô Tâm, lạnh nhạt cất tiếng: “Nghi ngờ ư?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vô Tâm hoảng sợ muốn rớt cằm, tròng mắt tưng tưng xém nhảy ra ngoài! Đây…Đây thực sự là chủ tử?
Trời ạ… Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Sao chủ tử lại ra nông nổi này?…
Giang Dĩ Bác liếc thấy bộ dạng Vô Tâm lúc này, đoán chừng mặt mũi mình hẳn rất thê thảm, đành ngậm ngùi cười khổ, Tuyền Nhi một khi nổi giận thật giống cuồng phong phẫn nộ! Có điều, có thể khiến nàng tức giận như vậy, kể cũng đáng!
Vô Tâm ngơ ngác ngước nhìn Giang Dĩ Bác, bất động nửa ngày chẳng chút phản ứng… Ba hồn bảy vía lượn lờ bay mất!
“Chủ tử, bên ngoài…” Vô Hình từ ngoài xồng xộc chạy vào, nhác thấy người ngồi trên ghế thì xém nuốt luôn cả lưỡi, nét mặt kinh hãi quên lửng lời định nói!
“Cút ra ngoài.” Giang Dĩ Bác tối sầm mặt chẳng muốn ngó bộ dạng lúc này của hai người họ!
“A… Dạ…” Hai người phút chốc hoàn hồn, rồi loạng choạng lao ra ngoài. Vẻ mặt kinh hách như thể trời sập đến nơi…
Ra tới cửa, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương là vẻ kinh hoàng tột độ! Khó trách chủ tử đuổi bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955641/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.