Edit: Boringrain
Đêm đầu thu se lạnh, gió trong lành man mác lướt qua, bộ khoái và thân binh vương phủ qua lại tuần tra. Ở bên kia bức tường cao, đến cây cối cũng an lành chìm vào giấc ngủ…
Bỗng giữa không gian mông lung vắng vẻ, phảng phất ẩn hiện một bóng đen theo hướng vương phủ lao tới…
Lính gác xung quanh vẫn thản nhiên lui tới, bóng đen dòm qua ngó lại một hồi, chớm dợm bước tiến vào, bỗng đâu có người nhảy bổ chen ngang, kẻ đó lập tức phi thân lùi xa mười trượng, né tránh đòn công kích của đối phương…
Phong Cô Tình trụ vững thân người, nhìn về phía trước 4 người cùng đúng, đôi mắt như hàn băng ngàn năm khẽ linh động, giọng nói lạnh lùng khiến đêm thu thêm phần lạnh lẽo.
Phong Cô Tình trụ vững thân người, nhìn 4 lão quái song song đứng chắn trước mặt, ánh mắt tựa hàn băng ngàn năm linh động, giọng lạnh lùng giá buốt cả đêm thu.
“Đồng Sơn Tứ Sát!”
“Được Phong Cô Tình nhìn thoáng đã nhận ra, lão hủ tam sinh hữu hạnh.” Người nọ lưng còng, bạc phơ râu tóc, con ngươi tinh tường sáng rực như sao trời – một trong Đồng Sơn Tứ Sát – Thiên Sát.
“Đại ca à, mấy người chúng ta gác đêm mỗi tối, vắng vẻ đến chán ngắt, đợi mãi hôm nay mới thấy khách nhân ghé thăm đấy nhỉ?” Lão nhân này đầu tóc láng bóng nhẵn nhụi, thân người ục ịch to béo, dáng vẻ kỳ lạ khiến người khác không thể không ngoái nhìn – Địa Sát.
Phong Cô Tình lại ưu nhã vẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955645/quyen-3-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.