19.
Ta im lặng hồi lâu, rồi tiến về phía ngôi nhà gần nhất, gõ cửa. Người mở cửa là một nữ nhân mắt đỏ hoe, vòng tay ôm một nam hài có những đường vân đen trên cổ, "Ta là Du y (thầy t.h.u.ố.c lang thang). Để ta xem cho đứa nhỏ."
Đứa bé đã hôn mê, vân đen phủ kín nửa khuôn mặt. Ta rạch ngón tay, nhỏ một giọt m.á.u vào giữa mày thằng bé. Kim quang lóe lên, vân đen rút đi đôi chút nhưng nhanh ch.óng lan trở lại.
"Vô ích thôi." Nữ nhân khóc rống lên, "Bà đồng nói đây là lời nguyền của Tà thần, phải hiến tế đồng nam đồng nữ mới giải được..."
"Nói nhảm cái gì đó!" Ta nghiêm giọng ngắt lời, "Đây là dịch bệnh, không phải lời nguyền!"
Huyền Uyên bỗng nhảy xuống, đặt vuốt lên tim đứa nhỏ. Đôi mắt dị sắc vàng - bạc lưu chuyển hào quang, hắn dường như đang dò xét thứ gì đó. Một lúc sau, hắn thu vuốt lại, giọng điệu nặng nề: "Bản thể ma vật nằm trong giếng cổ phía Đông thôn. Hắn lập trận dưới đáy giếng, dựa vào việc hút sinh hồn thôn dân để khôi phục sức mạnh."
"Có cách nào phá trận không?"
"Cần có người lặn xuống đáy giếng, dùng m.á.u của nàng để tịnh hóa mắt trận." Hắn nhìn ta, "Nhưng dưới giếng ma khí nồng nặc, nàng có thể sẽ..."
Ta nhìn hắn, sắc mặt nghiêm nghị: "Được bao nhiêu công đức?"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Phá ma trận, cứu được hơn ba trăm mạng người trong thôn, dự tính tăng thêm hai ngàn công đức."
20.
Hai ngàn, gấp bốn lần việc khơi thông Bạch Hà.
"Làm thôi." Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-mieu-ta-than/5247469/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.