Hơi thở của Huyền Uyên trên vai ta cũng dần bình ổn lại. Sổ Công Đức trong tâm trí tự động mở ra, hàng chữ đầu tiên tỏa ánh vàng rực rỡ:【Khơi thông mạch ngầm Bạch Hà, cứu ba ngàn bảy trăm mẫu lương điền, ban ân cho bách tính bốn thôn, tăng năm trăm công đức.】
Ta liếc xéo Huyền Uyên một cái: "Ta chịu khổ thế này mà chỉ được có năm trăm thôi sao?"
"Công đức tính theo tầm ảnh hưởng của thiện hạnh." Huyền Uyên giải thích, "Cứu một người được một, cứu ngàn người được ngàn. Nếu có thể trừng phạt kẻ tội ác tày trời, công đức sẽ tích lũy nhanh hơn nhiều so với việc chỉ làm việc thiện..."
Ta nhìn về hướng vừa đi tới, một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền lại.
"Đi thôi." Hắn chợt cảnh giác dựng đứng đôi tai, "Có người tới."
15.
Chúng ta vừa kịp lẩn vào bụi lau sậy ven bờ, một toán hắc y nhân đã xuất hiện ở thượng nguồn. Bọn chúng y phục thống nhất, thắt lưng đeo đao, đang tản ra dọc bờ sông tìm kiếm vô cùng gắt gao.
"Người của Quốc Sư Phủ." Huyền Uyên hạ thấp giọng, "Việc nàng c.h.ế.t đi sống lại, cộng thêm dòng Bạch Hà đột ngột chảy xiết... bọn chúng đã nảy sinh nghi hoặc."
Kẻ dẫn đầu là một gã nam t.ử độc nhãn. Gã vục một vốc nước lên xem xét, sắc mặt âm trầm: "Trong nước có tàn dư của thần lực... Vật tế chưa c.h.ế.t, lẽ nào đã thức tỉnh rồi sao?"
"Đại ca, bên kia có dấu chân!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Gã độc nhãn đứng bật dậy: "Đuổi theo! Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-mieu-ta-than/5247468/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.