Ta khàn giọng hỏi: "Thôn dân sao rồi?"
"Ôn dịch đã được dập tắt, mưa ròng rã ba ngày, ruộng đã có nước." Hắn ngưng lại một chút, "Quan phủ ghi công cho một vị cao nhân đi ngang qua, không nhắc gì đến nàng."
Ta cười khổ: "Cũng tốt, đỡ phiền phức."
Xe ngựa bỗng dừng lại. Rèm xe vén lên, một hán t.ử trung hậu hiện ra, chính là người ta từng chữa phong hàn cho, hắn nhất quyết đòi đưa ta đi một đoạn.
"Vân đại phu, phía trước là trấn Thanh Hà rồi." Lão Triệu nói, "Thân thể Ngài chưa khỏe hẳn, có muốn nghỉ lại trong trấn vài ngày không?"
Ta nhìn Huyền Uyên. Hắn khẽ gật đầu.
23.
Trấn Thanh Hà phồn hoa hơn trấn Thanh Thạch đôi chút, nhờ nằm sát quan lộ nên t.ửu lâu khách sạn đều đủ cả. Ta dùng số bạc có được từ việc hành y để thuê một gian thượng phòng, lại bảo tiểu nhị mang lên nước nóng cùng chút thức ăn thanh đạm.
Ngâm mình trong bồn tắm, ta mới thực sự cảm thấy được thả lỏng. Giữa làn hơi nước mịt mờ, cảm giác châm chích trên cổ tay dần tan biến.
"Huyền Uyên!" Ta khẽ gọi.
Cái đầu nhỏ của tên nhóc kia ló ra từ sau bình phong, rồi lại nhanh ch.óng rụt vào: "Chuyện gì?"
Tên nhóc này còn biết thẹn thùng sao? Ta cao giọng nói: "Cảm ơn ngươi!"
Bên kia im lặng hồi lâu.
"Ta cũng có tư tâm, muốn nàng sớm ngày thức tỉnh ký ức Thần nữ, có như vậy người tình kiếp trước của ta mới có thể trở về."
Tắm rửa thay y phục xong, ta ngồi bên cửa sổ lau tóc. Hoàng hôn buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-mieu-ta-than/5247470/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.