Edit: Sabj
Lúc Túc Huyền và Bạch Võ Sơn chạy tới nơi, trong viện chỉ còn lại một mình Minh Sơ đang kinh ngạc đứng im tại chỗ, bên cạnh là dấu vết đánh nhau hỗn độn. Nghe thấy âm thanh, Minh Sơ ngẩng đầu nhìn hai người, nhanh chóng nói: “Có người đã bắt bại gia tử đi.”
“Con nói gì?” Bạch Võ Sơn mặc dù trong lòng đã có suy đoán, nhưng khi nghe thấy chính miệng Minh Sơ nói ra thì vẫn cảm thấy khó tin.
Ánh mắt Túc Huyền cũng biến đổi, trầm giọng hỏi: “Là ai? Ngươi có nhìn rõ không?”
Minh Sơ gật đầu, ánh mắt hơi phức tạp: “Ta không biết hắn, nhưng ta có thể khẳng định, chắc chắn không phải người vài ngày trước đánh lén bại gia tử.”
Bạch Võ Sơn và Túc Huyền đều sa sầm mặt. Bạch Hoàng Chúc trở lại Bạch gia mới chỉ có mấy tháng nhưng ám sát bắt cóc đều đã nếm đủ, hơn nữa hai lần lại là hai người khác nhau, điều này là một nỗi nhục rất lớn với Bạch gia. Bạch gia canh phòng nghiêm ngặt, đây là lần đầu tiên có hai chuyện như vậy xảy ra ở Bạch gia.
Bạch Võ Sơn lâm vào suy nghĩ, Túc Huyền do dự một lúc mới nói: “Bạch lão gia, trong Bạch gia có nội gián.”
Trong mắt người Bạch gia, Bạch Hoàng Chúc chỉ là một đại thiếu gia vô dụng yếu ớt bệnh tật, lợi ích duy nhất khi bắt cóc hắn chỉ sợ cũng để uy hiếp Bạch Võ Sơn.
Điểm này Túc Huyền nghĩ tới, đương nhiên Bạch Võ Sơn cũng thế.
“Người của Hắc Y giáo sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-he-tuong-cong/2138984/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.