Minh Trí rời khỏi công ty khá muộn, chưa muốn về nhà nên anh lái xe dạo một vòng. Lúc này anh chợt nhớ đến Thanh Loan, hôm đó được cô giúp vì vội nên chỉ đưa danh thiếp cho cô nhưng không thấy cô gọi. Biết nhà trọ của cô nhưng Minh Trí thấy ngại, tự dưng anh đến đó gặp thì không hay dù sao cả hai cũng không có quen thân lắm
Thấy hơi đói bụng Minh Trí nhìn xung quanh tìm một chỗ đậu xe rồi vào một quán ăn. Vừa bước vào quán anh đã thấy người quen. Đó là Thanh Loan, cô cũng đang ngồi ăn. Minh Trí còn đang áy náy không biết làm sao liên hệ cô để cảm ơn thì giờ gặp được cô. Anh tiến đến bàn cô đang ngồi.
–-Tôi có thể ngồi ở đây được không ?
Thanh Loan vừa tan làm đói quá nên ghé vào đây ăn. Do đói nên cô không để ý là ai mà chỉ nói :
—Cứ ngồi tự nhiên đi
Sau đó cô tiếp tục ăn mà không quan tâm đến người đối diện. Minh Trí nhìn bộ dạng ăn như ch.ết đói của cô thì cười.
–-Anh ăn gì ạ ?
Nhân viên của quán đi đến hỏi anh, chưa biết ăn gì nên anh nói đại.
–-Làm cho tôi tô giống cô ấy
–-Dạ anh đợi chút nha
Nhân viên đi vào trong còn Minh Trí tiếp tục nhìn Thanh Loan. Không kìm được anh lên tiếng.
–-Cô đói lắm à ?
–-Đói tôi mới ăn chứ ? Mà anh vô duyên…
Thanh Loan vừa nói vừa ngước lên, cô bất ngờ tròn xoe mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-vo-ve-nuoi/2509275/chuong-25.html