Mùng bốn tháng sáu, tiết Tiểu Thử.
Sở dĩ nói "nhất hậu gió ấm đến; nhị hậu dế mèn vào nhà; tam hậu chim ưng bắt đầu vồ mồi", là vì gió thổi trong tiết Tiểu Thử đều là gió ấm, chẳng bao lâu nữa, thành Trường An đâu đâu cũng thấy cảnh chọi dế.
Tiết Bạch ngồi trong thư phòng, lật xem dư đồ, chuẩn bị rời Trường An.
Cửa "két" một tiếng, theo sau tiếng bước chân lí nhí, một đôi tay mềm mại ấm áp che lên mắt hắn.
"A tỷ đừng quậy nữa, Nhan Yên còn không ấu trĩ như ngươi."
"Ta còn chưa lên tiếng, sao ngươi biết là ta?" Dương Ngọc Dao cười hỏi.
"Trong phủ này ngoài a tỷ còn ai dám chứ?" Tiết Bạch thuận tay cuộn tấm địa đồ Nam Chiếu trên trác án lại, đặt sang một bên, "Chẳng phải đã nói ban ngày không làm phiền ta sao?"
"Nào phải ta muốn làm phiền ngươi? Dương Quốc Trung đến, nô gia đến thông truyền một tiếng thôi mà."
"Chẳng qua là đến vì chuyện Du Nghệ Sứ, ta đi gặp hắn."
"Ngươi không cần phải khách khí quá với hắn." Dương Ngọc Dao khẽ cười nhạt.
Cách đây không lâu Quý phi xuất cung, Dương gia ngấm ngầm gặp nạn, sau đó không lâu triều đình đã khôi phục quan vị tước vị cho Trương Dịch Chi, ban cho hậu nhân Trương gia một chức quan, ngoài chợ thì lại ngấm ngầm có tin đồn, nói Dương Quốc Trung thực chất là con riêng của Trương Dịch Chi.
Chuyện này người khác có lẽ không nhìn ra, Dương Ngọc Dao thì lại biết đây là Dương Quốc Trung đang lát một con đường lui, lỡ ngày nào đó Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5264729/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.