Ngay trước khi Thánh nhân tiến vào mật thất, Phùng Thần Uy đã nhận được mật lệnh, giám sát Tiết Bạch, phòng ngừa hắn mượn việc bài trí mật thất mà gây bất lợi cho Thánh nhân.
Vì vậy, ngoài Dương Quốc Trung, Phùng Thần Uy cũng luôn bám sát Tiết Bạch, ánh mắt không rời một khắc, mãi đến khi Thánh nhân được Trần Huyền Lễ bảo vệ đi về phía mật thất cuối cùng, Tiết Bạch lại đi về một hướng khác, nói là đi xem Thái tử thế nào rồi.
Phùng Thần Uy liếc nhìn về phía Thánh nhân, đang chuẩn bị bám theo Tiết Bạch, thì lại nghe thấy cung nữ bên kia đang gọi.
“Quý phi?”
“Sao vậy?”
“Quý phi ban nãy còn ở đây.”
Phùng Thần Uy hơi do dự, sợ Quý phi lại đi lạc, vội vàng chạy qua, kéo sợi dây thừng trong trường lang, kéo cánh cửa của mật thất cuối cùng ra.
Bên trong truyền đến giọng nói uy nghiêm của Thánh nhân.
“Trò chơi tuy là giả, nhưng kết cục của Các La Phượng lại là thật, kẻ phản Đường tự rước lấy diệt vong...”
Phùng Thần Uy nheo mắt, cách tấm bình phong, không thấy Quý phi có ở bên trong không, may mà có thể chắc chắn Thánh nhân tuyệt đối an toàn.
Y chậm rãi thả lỏng dây thừng, hạ cửa treo xuống lại, xoay người đi vào sâu trong mật thất, tìm Quý phi.
Việc cải tạo mật thất này tuy y đã giám sát toàn trình, nhưng thật sự bước vào, nhất thời cũng khó mà phân biệt đường đi.
~~
Ánh sáng yếu ớt của đèn lồng khẽ xua tan bóng tối trước mắt.
Tiết Bạch cúi đầu nhìn đường, để ý thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5264728/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.