Mùng một tháng sáu.
Canh tư, trời bên ngoài vẫn tối đen như mực, trong phòng đã thắp nến, Thanh Lam và Vĩnh Nhi khẽ lay tỉnh Nhan Yên đang say ngủ.
“Nương tử, tỉnh lại đi, lang quân và Quắc Quốc phu nhân đã dùng bữa sáng rồi.”
Nhan Yên không nghe rõ vế sau, ký ức vẫn dừng lại ở cảnh tượng nghe kể chuyện cùng Tiết Bạch và Dương Ngọc Dao trước khi ngủ, tưởng mình ngủ quên ở đại đường, bèn lẩm bẩm một câu.
“Được, ta về phòng ngủ tiếp.”
Nàng khó khăn lắm mới mở mắt tỉnh lại, lúc này mới nhớ ra đêm qua Tiết Bạch đã bế nàng về giường rồi, thế là mắt nhắm mắt mở đến đại đường, liền thấy Tiết Bạch và Dương Ngọc Dao đã ăn vận vô cùng lộng lẫy.
“Phu quân, a tỷ, hai người định đi đâu vậy?”
Dương Ngọc Dao đưa tay ngọc lên, che miệng ngáp một cái, nói: “Đừng nhắc nữa, Ngọc Hoàn đón sinh thần, lại bắt ta là tỷ tỷ phải dậy sớm hầu hạ đây.”
Nàng đêm qua uống rượu, sắc mặt vẫn còn hơi hồng, toát ra vẻ lười biếng quyến rũ, Nhan Yên nhìn mà vô cùng hâm mộ.
“Ta cũng đi sao?”
“Quên rồi à? Ngươi nói, trước khi chúng ta ra ngoài thì gọi ngươi dậy ăn chút gì mà.”
“Ta có nói sao?” Nhan Yên dụi mắt, lẩm bẩm: “Quý phi đúng là phô trương thật, đón sinh thần mà bao nhiêu người phải nghĩ đủ trò dâng lên để chọc nàng vui.”
Tiết Bạch nghe vậy liếc nhìn nàng một cái, thầm nghĩ nếu có ngày thực hiện được hoài bão trong lòng, tiểu cô nương mơ màng trước mắt này thừa sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5264727/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.