Sức khỏe Lý Lâm Phủ không được tốt, trò chuyện một lúc, cảm thấy mệt, liền nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tiết Bạch chợt nhớ ra, hôm qua lúc nói chuyện với Chương Cừu Kiêm Quỳnh cũng tình hình tương tự, cho người ta cảm giác trọng thần triều đình đều đã già yếu bệnh tật.
Điều thú vị là, Lý Lâm Phủ đã đến nước này rồi mà vẫn còn đề phòng kẻ khác thay thế địa vị quyền lực của mình, còn Chương Cừu Kiêm Quỳnh thân thể suy yếu thì lại lo lắng bị Lý Lâm Phủ đố kỵ.
"Đúng là nên phái một vị trọng thần đến Tây Nam trấn giữ."
Lý Lâm Phủ nghỉ ngơi hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, lại nói: "Đây không phải ta bài xích Dương Quốc Trung, chuyện Nam Chiếu, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Tỉ như Cao Tiên Chi một trận công diệt Tiểu Bột Luật Quốc, Tây Nam liền an ổn rồi sao? Sai rồi."
Tiết Bạch kiên nhẫn lắng nghe, hắn biết Lý Lâm Phủ có rất nhiều điểm không tốt, nhưng với tư cách là Tể tướng, đúng là người hiểu rõ tình hình Đại Đường nhất. Nếu nói đề nghị của hắn để Vương Trung Tự đột kích Nam Chiếu là ý tưởng ở tầm chiến thuật, thì lúc này đây, điều Lý Lâm Phủ nói chính là chuyện ở tầm chiến lược.
"Đại Đường muốn là một tuyến phòng thủ Tây Nam từ Tù Châu, Diêu Châu, đến An Nam, để kiềm chế Thổ Phồn, nâng đỡ Nam Chiếu, là vì Đại Đường không thể trực tiếp khống chế Lục Chiếu và đất Thoán. Coi như giết được Các La Phượng, cũng chỉ giúp Thánh nhân hả giận mà thôi, nếu thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5264730/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.