Li khai Tây Vực Tiên Cơ Ngưu Lệ Hoa, Tiểu Ngưu bất chợt cảm thấy cô đơn. Hắn thấy mình như một cánh nhạn lẻ loi. Khi hắn ở cùng một chỗ với sư nương, Nguyệt Lâm, Nguyệt Ảnh các nàng cảm thấy cuộc sống vô cùng tươi đẹp, nơi nơi tràn ngập ánh mặt trời, mỹ lệ và đầy ái ý. Ai mà đoán được sư nương lại nhỏ nhen như vậy, chỉ vì mình thân mật cùng Nguyệt Lâm mà trở mặt. Nữ nhân thật là khó nắm bắt.
Nguyệt Ảnh, Nguyệt Lâm thân ái, chúng ta khi nào mới có thể gặp lại? Còn nữa, Nguyệt Ảnh, nàng ngàn vạn lần không nên vội vã xuất giá. Nàng phải chờ ta. Nàng là người của ta, nàng sao có thể gả cho người khác làm lão bà được? Điều này là không công bằng với ta. Hắn lại nghĩ đây bất quá là ước nguyện của một mình hắn, Nguyệt Ảnh người ta đã không để ý tới mình, không lo việc của mình nữa. Nghĩ vậy, hắn chợt cảm thấy đau khổ.
Hắn lại nhớ đến sư nương, nghĩ đến những điểm tốt của nàng, ý giận nàng cũng từ từ phai nhạt dần. Hắn lại nghĩ đến những cảm giác phong tình đặc biệt từ Ngưu Lệ Hoa. Hắn tự nhủ, nếu có cơ hội, sẽ xuất quan xem một chút, xem thế giới này rốt cuộc bao lớn, xem quan ngoại và trung thổ chúng ta rốt cuộc có gì bất đồng. Mỹ nữ ở đó có thật sự như lời Ngưu Lệ Hoa, so với nàng đều xinh đẹp hơn? Vẻ đẹp của bọn họ lại thật đặc biệt. Nghĩ đến nàng đang tìm mình không biết để làm gì, trong lòng tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179969/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.