Đường đi thuận lợi, mọi thứ như cũ, Tiểu Ngưu vẫn theo cửa bên mà vào. Theo lời Xuân Viên chỉ điểm, hắn cong lưng như mèo, tránh ngọn đèn đang soi sáng, lặng lẽ đi tới dãy phòng cuối cùng. Hắn dấu mình trong phòng đầu tiên bên hướng Tây, cẩn thận quay đầu ngó xung quanh.
Chỉ thấy trước mỗi cửa phòng đều không có ai đứng, hiển nhiên bọn chúng đều ở trong phòng cả rồi. Lúc này đang có đội tuần tra từ dãy phòng phía trước đi qua, chúng cầm theo vũ khí và đèn lồng, tinh thần vẫn tỉnh táo.
Sau khi đám người này đi qua, Tiểu Ngưu mơ hồ nghe trong phòng có nói có tiếng người đang nói, phảng phất đang có một độ uống rượu trong phòng. Tiểu Ngưu cũng không biết là vang ra từ phòng nào, hắn mới vừa muốn quay mình tiến về hướng mục tiêu, đột nhiên nhớ đến mấy con chó to, liền đổi ý. Hắn tự nhủ, ba con chó này ở nơi nào đây? Chẳng biết chúng trốn ở góc nào. Không giải quyết được ba con chó này thì ta không thể vào nhà.
Đang lúc do dự thì một tên mở cửa bước ra, theo sau hắn là ba con chó to, trong miệng mỗi con đều ngoạm một khúc xương, bộ dạng giống như quỷ đói. Khi ra khỏi cửa, ba con chó cùng đi về một hướng về phía một căn phòng khuất trong bóng tối ở hướng đông. Con ngươi Tiểu Ngưu chuyển động, tự nhủ, cơ hội tới rồi, lúc này không ra tay, khi nào mới ra tay đây?
Bởi vậy hắn nhanh như bóng ma thoát ra ngoài, từ phía sau tòa nhà cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543940/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.