Hai người lên xe rời khỏi đó rất xa rồi nhưng Xuân Viên vẫn còn hoảng hồn chưa bình tĩnh được. Nàng mở to hai mắt nhìn bóng lưng Tiểu Ngưu, sinh cảm khái nói: "Tiểu Ngưu à, không ngờ người chết lại khó coi như vậy, so với chó chết mèo chết khó coi hơn nhiều."
Tiểu Ngưu có vẻ bình tĩnh hơn, vừa điều khiển xe vừa hỏi: "Chẳng lẽ nàng đã lớn như vậy mà từ trước tới giờ chưa từng nhìn thấy người chết sao?"
Xuân Viên suy nghĩ một chút, đáp: "Thật ra nhìn cũng đã nhìn thấy rồi. Nhưng chuyện đó cách đây lâu lắm. Năm ấy, lão tổ mẫu qua đời là lần đầu tiên thiếp nhìn thấy người chết. Nhưng thần sắc của bà không hề đáng sợ, tựa như bà đang ngủ say vậy. Khác hẳn với tên Vương Cửu Sơn ấy, lúc còn sống y đã khó coi, lúc chết rồi càng khó coi hơn."
Tiểu Ngưu an ủi nói: "Đừng sợ nữa, sau này nhìn quen sẽ ổn thôi."
Xuân Viên kêu khẽ: "Thiếp không muốn nó trở thành thói quen. Chỉ mong về sau sẽ không còn nhìn thấy cảnh tanh máu này nữa, quả thực làm thiếp sợ muốn chết. À, Tiểu Ngưu, sao chàng không sợ hãi gì vậy? Có phải là chàng thường xuyên nhìn thấy người chết hay chàng thường xuyên giết người?"
Tiểu Ngưu nghe vậy liền lắc đầu, quay lại nhìn Xuân Viên, đáp: "Ta thề, ta sống ngần ấy năm thấy người chết cũng chẳng nhiều, giết người thì đây là lần đầu tiên."
Xuân Viên kỳ quái nói: "Không thể nào? Lúc đó thiếp thấy chàng cầm lấy đao chặt đầu y, một chút cũng không hoảng hốt, như một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543941/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.