Không hổ là được danh sư truyền thụ, Tần Viễn múa đao đến gió mưa cũng không lọt, uy lực kinh người. Tiểu Ngưu chấn động, trong lòng thầm nhủ, may mà hạn định thắng thua trong mười chiêu, nếu quả là trong hai mươi chiêu, chỉ sợ lão tử ta hôm nay thực sự phải đầu hàng rồi.
Tiểu Ngưu bình tĩnh ứng chiến, một mặt miễn cưỡng chỗng đỡ, một mặt nhờ vào thân pháp linh hoạt, trước chạy trốn sau lại nhảy tránh, thoắt tả thoắt hữu, có mất đi hình tượng anh hùng, nhưng đó là cách chống đỡ tốt nhất.
Tần Viễn vừa tấn công vừa lo lắng, thầm nhủ, nếu không đánh chết được hắn, Tần Viễn ta tất phải thua. Một chiêu tiếp một chiêu, chớp mắt đã qua năm chiêu, tiểu tử này vẫn bình yên vô sự, xem ra không xuất một chút tuyệt học không được.
Tần Viễn nghĩ vậy, đao pháp đột nhiên chậm lại, thình lình bổ xuống theo một góc Tiểu Ngưu không hề nghĩ đến. Tiểu Ngưu kêu lên má ơi một tiếng, giơ đao lên đầu ngạnh tiếp. Nhưng khí lực của hắn nào có mạnh như Tần Viễn, chỉ nghe đang một tiếng, đao của Tiểu Ngưu đã bay ra ngoài, trong lúc lờ mờ tối, cũng không biết rằng đã bay đi đâu.
Tần Viễn cười hắc hắc, nói: "Tiểu tử, ngươi còn gì để nói nữa không?
Tiểu Ngưu hét lớn: "Chậm đã, ngươi giết ta như vậy, ta không phục
Tần Viễn đắc ý nói: "Ngươi có gì không phục? Ngươi học nghệ không tinh, đao bị ta chấn bay mất. Ngươi hãy chịu chết đi. Có trách chỉ có thể tự trách mình vô năng, ngươi không được oán trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179968/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.