Theo nhóm phân chia lúc trước, Tiểu Ngưu lại cùng nhóm với sư nương. Hai người đi cạnh nhau trên đường cái, sư nương hỏi hắn: "Tiểu Ngưu, ngươi xem Mặc Long có thể trốn tránh nơi nào?"
Tiểu Ngưu lắc đầu đáp: "Thiên hạ lớn như vậy, sao có thể biết được."
Sư nương trầm ngâm: "Nó bị ta đả thương ngoài cửa đông thành, chắc sẽ không chạy quá xa."
Tiểu Ngưu thở ra một tiếng, nói: "Sư nương, giờ chúng ta cùng đi tìm. Chúng ta thông mình vậy, tìm không thấy nó sao?"
Sư nương bật cười: "Da mặt ngươi càng ngày càng dày."
Hai người cười cười, đã đi khỏi thành. Ngoài thành đang có vô số người giúp tìm kiếm nó. Tất cả mọi người biết Mặc Long tàn ác, đều hết sức tìm kiếm, quyết không để Mặc Long thoát được kiếp nạn này.
Liên tiếp vài ngày đã qua, không có tin tức gì. Mọi người gặp nhau mỗi ngày, đều mang vẻ mặt thất vọng. Ngay cả Nguyệt Ảnh cũng không có biện pháp nào, muốn dẫn dụ nó xem ra đã không còn khả năng. Mặc Long nếm qua một lần thất bại, nó sẽ chú tâm đề phòng còn xuẩn động nữa. Bởi vậy, Tiểu Ngưu vô phương dụng kế. Mọi người đều vất vả nghĩ lương sách.
Ngày thứ tám, sư nương đã tỏ ra nóng vội, gọi Tiểu Ngưu đến, sư nương hỏi lại: "Tiểu Ngưu, ngươi không có biện pháp nào sao?"
Tiểu Ngưu hít vào một tiếng, nói: "Sư nương, ta bây giờ cũng không có cách nào, nhưng ta nghi nó có thể trốn ở nơi đó."
Sư nương nhìn Tiểu Ngưu hỏi: "Ngươi nghĩ là nơi nào? Nói ra ta nghe."
Tiểu Ngưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179967/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.