Tiểu Ngưu nheo mắt, miệng nở một nụ cười hữu hảo, ôm quyền nói: "Mấy vị công gia, muộn như vậy còn đến đây, có việc gì cần chăng? Không phải các vị đến nhầm chỗ chứ? Nếu các vị muốn hỏi đường, Tiểu Ngưu ta cũng có thể giúp được. Nếu ta giúp không được, cũng có thể giúp các vị tìm người để hỏi thăm."
Ngoài miệng gọi "Gia" (1),trong bụng lại chửi thầm, mấy tên cháu chắt này, là đám chuột nhắt ở lỗ nào chui ra, tìm ta làm cái rắm gì. Thoạt nhìn bọn chúng chẳng có vẻ gì giống người lương thiện cả.
Một tên cao lớn nhìn chằm chằm Tiểu Ngưu, mặt lầm lì như nước hỏi: "Ngươi là Ngụy Tiểu Ngưu phải không?"
Đôi mắt híp nhìn Tiểu Ngưu một lượt từ trên xuống dưới.
Tiểu Ngưu mỉm cười, cố gắng tạo ra dáng vẻ thường dân đáp: "Huynh đệ, ta đúng là Ngụy Tiểu Ngưu, vừa mới đến vùng này, còn cần các vị công gia giúp đỡ chiếu cố nhiều."
Vừa nói vừa hướng về phía mấy tên nha dịch chắp tay vái nửa vòng.
Tên cao lớn đó gật đầu nói: "Cứ đi đã, có gì sẽ nói chuyện sau. Ngươi đúng là Ngụy Tiểu Ngưu thì bọn ta cũng không cần nói nhiều nữa, thời gian quý giá, bây giờ đi cùng bọn ta một chuyến."
Tiểu Ngưu tròn mắt, thắc mắc: "Ngài nói vậy là có ý gì? Tiểu Ngưu ta không phạm pháp, dựa vào đâu mà kêu ta đi cùng các ngài một chuyến? Lấy đâu ra lẽ đó."
Bước lại giường ngồi xuống, bộ dạng rất vô lại.
Gã cao lớn lớn tiếng quát: "Ngươi có phạm pháp hay không, trong lòng ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543949/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.