Cứ thế mãi cho đến khi cả hai rã rời nằm lăn ra không nhúc nhích nổi. Nguyệt Lâm mệt phờ mà vẫn cố mắng yêu: "Tiểu Ngưu à, hôm nay chàng cứ như là dã thú vậy, so với trước kia thật là quá dã man đó."
Tiểu Ngưu đáp: "Không phải nàng cũng thích ta như thế sao? Nếu ta cứ như con cừu non chắc đã bị nàng đạp xuống giường mất rồi."
Lúc này gương mặt Nguyệt Lâm đỏ hồng lên. Dư vận sau khi đạt đến cao trào khiến nàng có một bộ dạng thật mê người. Nàng lấy lại vẻ mặt xấu hổ của các cô gái, kéo chăn lên đắp kín người lại như sợ có ai nhìn thấy. Tiểu Ngưu cũng không thèm dở chăn lên, cứ thò tay vào trong chăn mà sờ soạng khắp người nàng. Cái khoái cảm đó tuy không so được với việc kia nhưng cũng tuyệt vời gần như thế.
Tiểu Ngưu nói: "Sáng mai, chúng ta cứ dạo chơi trong thành cho thoải mái, sau đó trở về Lao Sơn."
Nguyệt Lâm đáp: "Sáng mai, chúng ta không dạo chơi được, còn có việc phải làm. Đợi sau khi làm việc xong mới quay về Lao Sơn. Muốn thưởng ngoạn thì vừa đi vừa thưởng ngoạn cũng được."
Tiểu Ngưu xoay người về phía Nguyệt Lâm, tay ôm choàng lấy eo nàng hỏi: "Làm việc gì? Lại còn có việc gì phải làm nữa vậy?"
Nguyệt Lâm lại nói: "Không phải ta đã nói với chàng rồi sao. Ta phải truy sát ả ma nữ Tây vực Ngưu Lệ Hoa đó."
Tiểu Ngưu "À" lên một tiếng, cảm thấy hơi lo lắng cho Ngưu Lệ Hoa. Thật ra hai người cũng chỉ tình cờ gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543948/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.