Tiểu Ngưu rất không tình nguyện ôm chăn mền của mình sang giường bên phòng này. Quỷ Linh cũng trải chăn mền ra. Hắn thấy nàng trải mền nhăn nhăn nhúm nhúm nên đành phải giúp nàng một tay. Quỷ Linh đã không nói cảm ơn một lời còn đem thanh đao đó đặt vào giữa hai người, miệng nhắc nhở: "Ngươi không được vượt quá giới hạn đó. Đao kiếm không có mắt."
Tiểu Ngưu mặt nhăn mày nhó đáp lại: "Cô làm khó cho ta quá. Một đêm này làm sao ta qua nổi đây?"
Quỷ Linh cười nói: "Ngươi cứ hành động cho quân tử là được."
Tiểu Ngưu rất thành thật đáp: "Với cô thì không quân tử nổi đâu. Làm quân tử so với làm tiểu nhân còn khó hơn lên trời."
Quỷ Linh gằn giọng nói: "Làm không được cũng phải làm, đó là lệnh của ta."
Tiểu Ngưu lẩm bẩm nói: "Ta không phải thủ hạ của cô, ta không cần nghe lời cô."
Quỷ Linh cau mặt: "Ngươi không nghe không được. Ta hỏi ngươi, ta từng cứu ngươi phải không? Ngươi thiếu của ta món nợ ân tình phải không?"
Tiểu Ngưu trả lời: "Là cô cứu ta, là ta thiếu nợ cô. Nhưng mà ta..."
Không đợi Tiểu Ngưu nói tiếp, Quỷ Linh đã ngắt lời: "Không nhưng nhị gì hết, vậy là đủ rồi. Ngươi nợ ơn ta thì phải nghe lời ta. Ta kêu ngươi làm thế nào, ngươi cứ theo đó mà làm."
Tiểu Ngưu ngữ khí trầm trọng đáp: "Xem ra một người còn sống không được thiếu nợ ân tình của kẻ khác, nếu không bản thân hắn cũng bị người ta thao túng hành động phải không?"
Quỷ Linh đắc ý nói: "Ai bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543947/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.