Nó hất tay, những mũi giáo bắt đầu lệch hướng lao thẳng về phía tay nó vừa hất sang. Ngay sau đó đôi mắt nó ánh lên một màu đỏ của máu những sợi cây gai phóng ra từ những thân cây xung quanh. Vũ Cương canr bản không biết nó lại nhanh nhẹn như vậy nên đã hoàn toàn bị nó khống chế trói chặt bởi những cây gai này.
Nhân cơ hội Anh thư không chú ý Bách Hợp đã tiến lên tấn công nó. Cô ta quá tự tin nên không hề dùng ma lực mà chọn phương án đấu tay đôi với Anh Thư.l Ban đầu nó chỉ định né tránh cho xong chuyện nhưng cô ta lại không biết điều lấy ra một con dao nhỏ, nó hết cách đánh dùng dao vàng của mình. Do uy lực của thần khí này quá mạnh nên bách Hợp đã rất nhiều lần bị nó đánh bựt ra nhưng cô ta quá kiên trì cứ đứng lên tấn công nó mãi dường như là đang muốn ép nó vào bức tường phong ấn. Phong ấn có thể nhìn từ người vào nhưng tuyệt đối không có cách nào để có thể làm nhìn từ trong ra ngoài.
Nó chỉ là không muốn phản công lên đã để cho cô ta dồn vào tường phong ấn ngay thời khác này nó sắc bén đã nhìn ra nụ cười đắc ý của Bách Hợp ngay lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Thư Thư cẩn thận!" là Dương Dương nhắc nhở."
Do bị phân tâm bởi tiếng nói đã bị Bách Hợp đạp mạnh vào bụng khăp người có cảm giác không còn chỗ đứng nhìn xuống phía dưới mới biết mình vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140366/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.