Tỉnh dậy trong cơn miên man, nó thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của anh. Đưa mắt nhìn lướt qua Dương Dương nó liền trợn tròn mắt nhìn anh. Nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của Dương Dương và ngồi dậy.
Gió lạnh thổi từ trên đầu xuống không khó để cảm nhận được cái cảm giác lạnh lẽo đến tận sống lưng, cố gắng lay thân hình to lớn của Dương Dương để đánh thức anh nhưng hoàn toàn vô vọng Dương Dương vẫn tiếp tục chìm lắng trong cơn miên man.
Thẫn thờ ngồi nhìn anh Thư Thư bỗng nhớ ra chuyện gì đó, liền ngay lập tức tâm trí nhảy qua chỗ Tô Thanh Vân.
"Từ khi cháu rơi xuống đây tín hiệu phong ấn có phát đến những người kia không?" Khôi phục lại giọng nói lạnh băng nó hỏi.
"Phong ấn đã mất nhưng chưa hẳn là hoàn toàn chỉ có điều...hình như khônh có dấu hiệu khôi phục lại phong ấn."
Anh Thư nhíu màu hỏi: "Tại sao?"
"Cháu thấy lớp khói trắng bên trên không?" Bà ta nhìn lên trên vách núi nói: "Lớp khói đó có tác dụng ngăn cách bất kì động vật, con người, ma cà rồng hay các loại thông tin từ bên ngoài hay bên trong không thể liên lạc với nhau được."
"Vậy là bị cách li sao?" Anh Thư thắc mắc hỏi.
"Đúng, cũng có thể nói theo nghĩa rộng hơn thì nơi đây chính là "Thế giới bên kia. Nhưng theo ta biết hình như màn khói kia không thể ngăn cách loài Quạ ra vào."
Nhíu đôi lông mày ngang nói: "Thế giới bên kia? Quạ? Nơi này có gì đó rất quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140368/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.