Tứ Hỉ nói, “Không phải lúc nào cũng ám sát sao?”
A Bảo ngẩn người, “Cũng đúng.”
Kỳ thúc nói, “Bảo thiếu gia cứ yên tâm. Nếu là Ấn tiền bối thì cho dù ám sát thì cũng sẽ thất bại thôi.”
A Bảo vẫn không ngừng gọi vào số di động của Phan Triết nhưng lần này lại chỉ nghe tiếng tổng đài “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Kỳ thúc trấn an nói, “Phái Cát Tường từ trước đến nay chỉ tính cát, không tính hung. Phan trưởng môn nếu bói mệnh cho Ấn Huyền tiền bối thì chắc chắn là điểm lành. Bảo thiếu gia không cần lo lắng a.”
Hai chân A Bảo đi đi lại lại trong kết giới, ngửa đầu nhìn tầng 12.
Cậu chưa vào phòng bệnh của Tào lão tiên sinh, cũng không nhìn thấy được trên kia đang phát sinh chuyện gì nhưng trong đầu không ngừng tưởng tượng ra sơ đồ bài trí phòng bệnh và những khả năng Ấn Huyền có thể gặp phải.
Tang Hải Linh, Tào Cảnh, thậm chí cả lão chuột già bị ma hóa đã chết, từng khuôn mặt cứ hiện lên trong đầu cậu, giương nanh múa vuốt.
Mặt trời bắt đầu mọc, một ngày mới sắp bắt đầu.
A Bảo hết đứng lên lại ngồi xuống.
Tứ Hỉ nhỏ giọng hóir, “Đại nhân, ngài không ngủ sao?”
A Bảo nhìn Kỳ thúc đang ngủ say, “Không ngủ được.”
Tứ Hỉ nói, “Ngài là nhân loại, nếu không ngủ sẽ dễ bị bệnh.”
A Bảo vẫn không yên lòng, “Tổ sư gia liệu có gặp chuyện gì không a?”
Tứ Hỉ nghĩ: Nếu đã đi lâu như vậy mà còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-quy/1519546/quyen-4-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.