Bọn họ đi thang bộ trở lại tầng 1, ra khỏi bệnh viện.
A Bảo ôm lấy bụng đói mốc meo, “Tổ sư gia anh minh, việc đầu tiên chúng ta phải ăn cơm đã a.”
Ấn Huyền dẫn họ đến căn tin bệnh viện.
A Bảo nhìn bốn phía hoang vắng, tự an ủi bản thân, “Gần đây có lên cân, vận động một chút trước khi ăn cũng tốt.”
Ấn Huyền để bọn họ đứng dưới một gốc cây, tùy tay thiết lập một kết giới, “Trước khi ta trở về thì đừng đi ra.”
Từ sau khi đi theo Ấn Huyền, mỗi lần gặp rắc rối đều là tất cả mọi người cùng đứng ra xử lý. Tuy rằng A Bảo là người cản chân nhưng sau khi giải quyết xong xuôi mọi thứ thì người Ấn Huyền quan tâm đến đầu tiên luôn là A Bảo. Lần này Ấn Huyền đi, A Bảo lo lắng nhưng lại có phần ngượng, không được tự nhiên. Ban đầu định nắm lấy tay hắn nhưng do dự nửa ngày quyết định nắm một góc áo, “Tổ sư gia, nếu thấy tình hình không khả quan thì lập tức bỏ chạy.”
Ấn Huyền gật đầu.
“Con chờ ngài trở về.” A Bảo lưu luyến buông tay áo.
Ấn Huyền nhìn cậu, con mắt hơi lóe lên, không biết đang suy nghĩ cái gì.
A Bảo nghĩ hắn có chuyện muốn nói với mình liền giương mắt đợi nhưng Ấn Huyền đã xoay người tiến vào bệnh viện.
Tứ Hỉ nhìn Ấn Huyền phất nhẹ bạch y đã nhảy lên được tầng 12, nhịn không được tán thưởng, “Quả thực giống siêu nhân.”
A Bảo phản bác, “Tổ sư gia giống cái kẻ mà mặc quần lót đỏ ra ngoài quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-quy/1519545/quyen-4-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.