Sáng sớm hôm sau tỉnh lại Harry phát hiện mình được Snape ôm vào lòng, cậu tỉnh có hơi sớm, Snape còn đang ngủ say.
Nhưng khi Harry dùng đầu mình cọ cọ cằm Snape, Snape bị cảm giác khác thường kia làm tỉnh.
“Sao vậy?” Vừa mới tỉnh ngủ, giọng Snape có chút khàn khàn, “Không ngủ thêm một lát sao?”
Harry lắc lắc đầu, so với Snape nửa mê nửa tỉnh, mắt Harry có vẻ rất trong.
“Muốn đi xem một chút?” Nhìn mắt Harry, Snape hiểu ra.
Tuy ngày hôm qua đi theo anh làm Harry cảm thấy rất nhàm chán, nhưng nghỉ ngơi một tối xong, tên nhóc này cũng không cảm thấy mệt. Có lẽ vì quá khứ dậy rất sớm mà thói quen này vẫn được Harry duy trì tới giờ.
Ngủ dậy, Harry không hề thấy mệt.
Nghe Snape hỏi, Harry gật đầu thật mạnh.
“Mang theo đũa phép đi, đừng đi quá xa, không được ăn lung tung.” Snape đồng ý, nhưng anh cần Harry cam đoan, phải biết trong rừng rậm có rất nhiều quả dại, Harry không hiểu gì, nếu thấy quả ấy đẹp, không thèm quan tâm mà hái xuống rồi cắn.
Nếu không có độc thì không sao, sợ nhất trong mấy thực vật đó có độc.
Harry gật mạnh đầu, đứng lên thay quần áo.
Snape nhìn cậu không băn khoăn thay quần áo trước mặt mình, nhìn lưng Harry thoáng cứng ngắc một chút rồi dời tầm mắt.
Chờ Harry thay xong quần áo, Snape đưa đũa phép cho cậu – nơi này cũng không phải là thế giới Bộ Pháp thuật thống trị, phù thủy vị thành niên không thể dùng pháp thuật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-luyen-ngan-nam/2039370/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.