Ngàn năm sau.
“Em nói này, Sirius lại làm gì?” Molly bất đắc dĩ chống đầu, “Sao các anh không coi chặt anh ta?”
“Với tính tình kia của anh ta, chúng ta coi được mới là kỳ lạ đó.” Arthur vuốt tay, “Em biết không, trước kia chúng ta còn có lý do để anh ta ở lại quảng trường Grimmaul, nhưng hiện tại tội danh anh ta được rửa sạch, chúng ta có thể làm gì? Đối với anh ta mà nói Harry có thể quan trọng hơn bản thân nhiều.”
Vốn Sirius nên tới St Mungo kiểm tra thân thể, dù sao từ khi vượt ngục đến giờ sức khỏe chú vẫn luôn không được chữa trị tốt, nhưng vì Harry, chú hoàn toàn vứt béng việc này đi.
Vốn không có nhiều người biết chuyện Harry mất tích, nhưng hiện tại vì Sirius không hề băn khoăn đi tìm kiếm Harry dẫn đến rất nhiều người cũng biết Harry không phải “chuyển trường” mà đi đâu không rõ.
Vì thế, mọi người lập tức từ án oan của Sirius mà chuyển sang Harry, cũng không biết điều này là tốt hay xấu.
“Albus nói gì?” Molly đỡ trán, đối với một ba đỡ đầu bốc đồng ngay cả lời phê bình cũng không muốn nói.
Arthur nghĩ nghĩ, sau đó nói, “Ý Albus là, không giấu diếm chuyện Harry, Sirius muốn tìm người thì cứ tìm người.”
“Có lẽ anh có thể nói cho em biết lý do.” Molly nhìn Arthur, có chút không đồng ý mà nhíu mày.
“Em biết không, bà xã, chỉ có người Hội Phượng Hoàng chúng ta đi tìm Harry là không thể, hơn nữa chúng ta không thể tìm kiếm trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-luyen-ngan-nam/2039368/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.