Người đầu bạc tiễn người đầu xanh là chuyện thương cảm nhất.
LY chỉ có một lối vào, bây giờ toàn bộ phía trước tòa nhà bị vây chật như nêm cối, Tiêu Tiêu đứng trên đường nhất thời không dám đi qua. Cô lấy điện thoại di động chuẩn bị gọi điện cho văn phòng chủ tịch, ai ngờ vừa mới bấm nút gọi, trong đám người đột nhiên có người nhận ra cô.
"Đây chẳng phải là nhà thiết kế đã giành giải quán quân hay sao?" Một thanh niên đang gào khóc nhận ra Tiêu Tiêu, chạy tới tóm lấy cổ tay cô: "Mọi người mau tới đây, cô ta chính là người dẫn anh Dương nhà tôi đi công tác!"
Đám người nhanh chóng quây lại.
"Buông ra!" Tiêu Tiêu lạnh mặt quát gã nam thanh niên đó.
"Ái dà, lại còn muốn chạy?" Thanh niên đó càng giữ chặt hơn.
Tiêu Tiêu dùng sức giật ra nhưng không giật được, chỉ có thể lấy điện thoại di động ra gọi cảnh sát, nhưng điện thoại lập tức bị giật mất ném xuống đất.
"Mày còn có mặt mũi quay về à? Mày dẫn đoàn như vậy đấy hả?"
"Biết rõ bên kia loạn lạc mà vẫn nhất quyết đòi đến đó chụp ảnh, mày đây là cố ý giết người!"
Mấy phụ nữ trung niên dí ngón tay vào trán Tiêu Tiêu. Sau khi trải qua chuyện bắt cóc rồi lại bắn nhau, Tiêu Tiêu không còn dễ dàng bị dọa nữa, cao giọng cãi lại: "Tôi cũng bị bắt cóc! Tôi cũng suýt nữa chết ở đó! Không cứu được Trương Dương tôi cũng rất đau lòng! Nhưng bây giờ các người kéo tôi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047425/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.