Tháng mười một, Bắc Âu đã rất lạnh. Những kiến trúc kiểuBaroque bằng đá và đường phố trải nhựa đường bị gió lạnh nhuộm thành màu sắt lạnh lẽo.
”Cho chú này!” Triển Lệnh Nghệ quấn khăn len như một con báo săn giấumũi trong chiếc đuôi lông mịn, chớp chớp đôi mắt có đuôi mắt vểnh lên,lười nhác nhét một cốc trà sữa nóng vào trong tay em trai.
”Trà sữa?” Triển Lệnh Quân mười bảy tuổi bị ép đeo một chiếc khăn lengiống hệt anh trai, nhíu mày nhìn cốc trà sữa trong tay: “Đây là thứ bọn con gái mới uống“.
”Ai quy định chỉ có con gái mới được uống? Làm gì có hormone nữ tínhđâu“. Triển Lệnh Nghệ hút một ngụm trà sữa nóng, thỏa mãn nheo mắt lại.
”Em không uống“. Triển Lệnh Quân chán ghét nhìn cốc trà sữa rẻ tiền trong tay.
”Đây chính là anh trai mua cho chú, cốc trà chứa chan tình yêu thương,vậy mà chú nhẫn tâm ném đi hay sao?” Triển Lệnh Nghệ làm bộ rất tổnthương.
“...”
Mùi vị ngọt ngấy thật sự không ngon gì, lúc đi qua cửa kiểm tra an ninh vào đại sảnh âm nhạc, Triển Lệnh Quân có lí do hợp lí để vứt cốc tràsữa đó đi.
Nhà hát Bạc đèn đuốc huy hoàng, nhạc công dương cầm trẻ tuổi ngồi trướcchiếc đàn piano nằm, chơi bản “Giao hưởng vận mệnh” có độ khó cực cao,những nốt nhạc ân vang mạnh mẽ vang vọng mỗi một góc đại sảnh.
”Quân Quân, chú thấy anh Giang Thiên đẹp trai hơn hay anh trai chú đẹptrai hơn?” Triển Lệnh Nghệ dùng khuỷu tay khẽ huých dứa em trai sắp ngủgật, nhỏ giọng hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047424/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.