Tiêu Tiêu báo cáo tỉ mỉ chuyện ở châu Phi cho chủ tịch và chỉ đạo nghệ thuật. Nói tóm lại, chuyến công tác châu Phi lần này chỉ chụp được hai bộ ảnh, nhân viên của LY đều về nước an toàn, những người thuê đến như người mẫu và nhiếp ảnh gia thì phải bồi thường.
Lâm Tư Viễn đau đầu day thái dương: "Năm ngoái còn yaan lành, tại sao lại đột nhiên loạn hết lên thế..."
Tám bộ ảnh theo kế hoạch mới chỉ chụp được hai bộ, còn phải tranh thủ thời gian chụp lại mới có thể kịp thời tuyên truyền trong họp báo mùa đông.
"Nhiệm vụ không hoàn thành, lại rước lấy một đống phiền phức, tôi rất xin lỗi". Tiêu Tiêu chủ động kéo trách nhiệm về phía mình.
"Đây không phải lỗi của cô". La Dự đầu tóc bừa bộn đi vào, vừa vặn nghe thấy câu này của Tiêu Tiêu liền nói một câu công bằng: "Những người bên ngoài đó tạm thời đã được trấn an, tôi đã hẹn vợ của Trương Dương ngày mai đàm phán".
Nhiếp ảnh gia đó không phải nhân viên LY mà là chủ một studio tên gọi Dương Quang Rực Rỡ, là đối tác hợp tác dài hạn tương đối ổn định của LY. Nói nghiêm khắc thì bọn họ chỉ là quan hệ bên A bên B, LY có trách nhiệm nhất định đối với cái chết của Trương Dương, nhưng không phải là toàn bộ trách nhiệm.
Việc này cũng giống như công nhân xây dựng ngã từ trên giàn giáo xuống, chủ thầu và bên thi công đều có trách nhiệm. Vấn đề là bản thân Trương Dương vừa là công nhân xây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047427/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.