Vi An kinh ngạc nhìn tôi, hai mắt mở to chờ đợi đáp án. Tôi chậm rãi thốt ra từng từ:
- Tôi là Trương Khiết Đan, người anh cô yêu là chị gái tôi.
- Chuyện này là sao? Vậy chị Linh Đan đâu, sao chị đến đây giả làm chị ấy?
- Chị ấy đã chết trong vụ tai nạn vào 4 tháng trước.
- Sao?
Vợ chồng Vi An và chị Liên đều không giấu nổi bàng hoàng. Dương Thiên Vũ hỏi tôi:
- Ngay từ đầu cô đã gạt Thành Quân, đóng giả chị mình gả cho cậu ấy?
- Phải.
- Tại sao cô phải làm vậy? Cô yêu Quân hay có nguyên nhân nào khác?
- Tôi không yêu anh ta.
Thái độ tôi dửng dưng trả lời nhưng nước mắt cứ lăn dài trên má không ngừng. Mọi chuyện đều đã lộ tẩy, giờ phút này tôi chỉ muốn rời khỏi đây. Tôi đưa tay lau đi nước mắt, nuốt xuống nghẹn ngào, vừa định mở miệng nói thì Hứa Thành Quân đẩy Thiên Vũ ra, xông về phía tôi, gạt Vi An sang một bên, nắm chặt bàn tay đeo nhẫn cưới của tôi.
- Tháo ra. Cô không có tư cách đeo nó. Nó thuộc về Linh Đan chứ không phải để loại đàn bà vô liêm sỉ như cô đeo.
- …
- Nhanh tháo ra cho tôi.
Hứa Thành Quân hùng hổ rút chiếc nhẫn trên ngón áp út nhưng động tác gấp rút của anh ta chỉ khiến nó khó tháo hơn. Cũng chẳng hiểu tại sao hôm Quân đeo nhẫn vào tay tôi thì dễ dàng vừa in mà bây giờ lại khó khăn đến vậy.
Ngón tay tôi đau rát, đỏ ửng nhưng anh ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-duyen-oan-nghiet/875741/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.