Bỏ qua cái mặt hơi nhây nhây và hơi lầy lầy của anh, thì Dương Giai Oánh cảm thấy Đàm Đình Quân khá tốt.
Anh quan tâm đến từng sở thích của cô trong việc ăn uống, đến việc chọn trang phục và ngay cả những thói quen thường ngày. Đã thế, anh còn rất biết chăm sóc cô nữa. Mà cái quan trọng là, ở bên anh, tài nguyên mà anh vì cô trải sẵn cứ gọi là nhiều không đếm xuể.
Cô cứ tự nhiên thấy mình như kiếm được món hời. Ký một hợp đồng chỉ lỗ không lãi. Lãi cả về công việc, lãi luôn cả người. Ước gì thời hạn của cái hợp đồng kia cứ kéo dài đến hết đời cũng được.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Đàm Đình Quân đề nghị với cô.
- Bây giờ còn rất sớm, em có muốn đi bộ hóng gió một chút không?
- Được đó, ý kiến không tồi.
Cô ngay lập tức gật đầu đồng ý. Vừa ăn xong, đi bộ nhẹ nhàng chút cho tiêu cơm cũng được, lát nữa về cành dễ ngủ.
Đi bộ dọc bờ sông đúng là rất tuyệt, gió đêm đưa lại làm cho không khí không còn cái nóng nực của ban ngày mà vô cùng dễ chịu.
Dọc bờ sông cũng có rất nhiều người, không phải chỉ mình anh và cô. Từ các cô, các bà đi bộ thể dục. Cho tới những cặp đôi trẻ đang hẹn hò, ngồi ngay những cái ghế đá được xếp dọc bờ sông. Nhưng không ai quan tâm đến anh và cô là ai.
Quan tâm làm gì vì trong mắt họ, hai người chỉ là hai người lạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943298/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.