Bàn tay như có như không mơn trớn trên vùng mềm mại, nữ tính của cô. Anh thực sự đang rất muốn khuếch đại ham muốn trong cô. Anh muốn cô phải thật sẵn sàng.
Sẵn sàng cả thể xác lẫn tinh thần. Nếu ép.buộc là chuyện của một người. Một bên đàn áp, bên còn lại cam chịu. Nhưng đạt đến cảnh giới cà hai hòa làm một. Cảm nhận rõ phân thân của đối phương lại là chuyện của hai người.
Là anh tình, tôi nguyện.
Bàn tay Đàm Đình Quân như có lửa, mỗi tấc da thịt mà anh lướt qua cô đều cảm thấy như bị thiêu cháy. Nóng bỏng và rạo rực.
Đàm Đình Quân kéo dài nụ hôn xuống cổ, rồi xương quai xanh xinh đẹp của cô. Anh tà mị mút mạnh, muốn để lại dấu ấn thuộc về riêng mình, để đánh giấu chủ quyền lên người cô.
Cô giật mình, chút lý trí cuối cùng trong cô thôi thúc cô ngăn anh lại.
- Đừng cắn, sẽ để lại dấu đó. Mai tôi còn có cảnh quay nữa.
Anh quả nhiên không cắn lên cổ và xương quai xanh nữa. Rất nghe lời đúng không? Nhưng không phải là đâu. Anh chỉ thay đổi vị trí lên vùng mềm mại, nữ tính kia thôi.
Anh mút một cái thật mạnh, để lại một dấu đỏ chót nổi bật lên vùng da trắng mịn màng trên ngực cô. Anh còn thỏa mãn trêu chọc.
- Để lại dấu ở chỗ này thì không ai thấy nữa đúng không?
Cô không tranh cãi, cái kiểu tư duy nhảy cóc của anh, cô không ngăn nổi. Mà có muốn ngăn cũng không ngắn được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943297/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.