Miễn cưỡng cố gắng lắm Dương Giai Oánh mới có thể nằm hết năm ngày trong bệnh viện.
Ngày khám lại, nhận được cái gật đầu đánh rụp của bác sĩ đồng ý cho xuất viện mà cô mừng rớt nước mắt. Cái cảm giác nằm trong viện thật tù túng và ngột ngạt. Cô cảm thấy bản thân sắp mọc rêu mốc đến nơi rồi.
Với một bên chân bị gãy, bó bột to tướng, Dương Giai Oánh muốn di chuyển, chắc chắn phải nhờ đến xe lăn rồi.
Ngày xuất viện, cô tâm trạng hớn hở ngồi một bên nhìn Đàm Đình Quân đang thoăn thoắt, thành thục thi dọn đồng ý đạc.
Xe vừa về đến biệt thự của anh, Dương Giai Oánh đã vội mở cửa xe, hít một hơi căng tràn lồng ngực những mùi hương hòa quyện trong không khí.
Từ mùi thơm hoa cỏ đưa lại, cho đến mùi ngai ngái của đất mới tơi xốp. Khuôn viên rộng lớn với nhiều bóng cây cao mát rượi làm cô quên luôn cái nắng nóng thiêu đốt mà cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Chà, nhanh như vậy mà cô đã rời khỏi biệt thự này gần hai tháng kể từ ngày đi quay. Đi một mạch, giờ quay lại vẫn thấy mới lạ và thích thú đến vậy.
Đàm Đình Quân mở cửa xe, vòng qua ghế phụ bế bổng cô lên. Cô có chút ngại nói với anh.
- Anh để em xuống xe lăn, em tự đi vào cũng được.
- Rườm rà vậy lắm gì, để anh bế vào còn nhanh hơn.
Xời, cô đúng là thấy tư duy của anh nhảy cóc kinh khủng Sống hơn hai chục năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943265/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.