Đàm Đình Quân cúp máy, Dương Giai Oánh nhìn anh e ngại. Cô rụt rè hỏi anh.
- Là mẹ anh à? Liệu bác gái có không thích em không?
- Vì sao không thích?
- Vì em mà anh bỏ cả công việc để chăm sóc em, rồi công việc của em đặc thù như vậy, nhà anh lại danh giá như thế, có khi nào vì nghề nghiệp của em mà mẹ anh sẽ nghĩ nhiều?
- Lại suy nghĩ ngốc nghếch. Chỉ cần là người anh yêu, ba mẹ anh chắc chắc cũng sẽ thích. Em đừng có suy nghĩ lung tung.
- Ừm, em cũng mong là vậy.
Nhìn cô cụ mặt ỉu xìu như bánh đa gặp nước mưa, anh không nhịn được mà cười lớn trêu chọc.
- Không như vậy thì như thế nào? Hay là em đóng phim nhiều quá, mấy cảnh mẹ chồng nàng dâu khiến em ám ảnh, sợ phim vận lên người?
- Dẹp anh đi, chẳng lẽ nghiêm trọng thôi em cũng không được nghĩ à?
- Không được, vì điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với người phụ nữ mà anh yêu.
" Xùy"
Cô xùy một tiếng nghe rõ ghét bỏ, nhưng không phủ nhận những gì anh nói khiến cô yên tâm hơn nhiều.
Hai người lại tiếp tục tập trung vào phần ăn của mình. Ăn xong, anh nhận luôn nhiệm vụ thu dọn. Đàm Đình Quân vừa mở cửa phòng bệnh ra, mẹ Đàm đã đứng trước cửa cười tươi.
- May quá, mẹ đang định gõ cửa.
- Mẹ... mẹ đến đây làm...
Chữ " gì" anh còn chưa kịp nói xong, mẹ Đàm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943267/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.