Dương Giai Oánh nhìn Đàm Đình Quân mà không chớp mắt, chẳng hiểu là vì xúc động hay vì vui sướng không kiềm được mà khóe mi lệ đã rưng rưng.
Cái cảm giác mình là tất cả, là bầu trời trong thế giới của ai đó thật sự rất hạnh phúc. Dường như trong khoảnh khắc đó, trong tầm mắt chẳng thể trông thấy gì khác ngoài người đó.
- Đình Quân, có anh thật tốt.
Cô nói, rồi nhào qua ôm lấy thắt lưng anh, đầu dụi cả vào bụng anh y hệt một chú mèo con cầu được yêu thương.
Anh yêu chiều xoa đầu cô. Giọng ba phần trách móc, nhưng tới bảy phần cưng chiều.
- Giờ em mới biết là anh tốt hay sao? Vậy xem ra là lâu nay anh chưa đủ tốt rồi.
- Không phải, là em nói sai rồi. Đều tốt, anh rất tốt.
Nói rồi cười xòa, vẻ nịnh nọt trên mặt thấy rõ.
Ở bên cạnh cô không tính là lâu, nhưng lần đầu tiên anh là trông thấy vẻ phụng phịu đáng yêu này, kiềm lòng chẳng đặng ghé mặt vào cổ cô mà dụi. Râu dưới cằm anh vừa mới mọc nhú liên tục cọ xát vào cổ làm cô nhột không thôi. Bật cười thành tiếng.
Dương Giai Oánh cười đến đau bụng phải cầu tình xuống nước xin tha.
Về phía Lam Hiểu Vũ lại không được hạnh phúc đến vậy.
Ả một thân nhem nhuốc, người đầy vết thương, vệt máu loang lổ khắp người trông thật gớm giếc. Nhưng lúc này, ả làm sao còn hơi sức để mà quan tâm đến nỗi đau trên da thịt.
Lam Hiểu Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luoi-tinh-dai-boss/2943264/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.