Tôi mím môi, tại thằng bé này khó lừa thôi chứ chiêu này ngày bé tôi bị dụ suốt. Sạ thở dài một tiếng, đang nhàn nhã ngắm vườn phù dung thì phía sau có tiếng đàn ông trầm trầm:
"Thì ra con trốn ở đây!"
Sớm không đến muộn không đến, Lê Long Đĩnh cứ nhất định phải đè lúc tôi vừa gây đại hoạ sao? Tay tôi run run, cúi đầu thi lễ. Long Đĩnh đến nhìn cũng không nhìn tôi, đi thẳng tới bế Sạ vào lòng.
"Phụ hoàng, con vừa thay răng này."
Nét mặt Long Đĩnh bỗng dưng sa sầm lại. Tôi thấy nhiệt độ quanh mình đột ngột giảm đến cả chục độ C.
"Con chưa ném răng lên mái nhà sao?" - Chàng ta lạnh giọng.
Sạ bĩu môi:
"Phụ hoàng nói xem ném lên tận mấy lầu của Vọng Nguyệt Các thật phí sức." - Nói đoạn Sạ tuột xuống khỏi tay Long Đĩnh, tung tăng cầm cái răng nhỏ của mình đi về phía ao Liên Trì.
Trong vườn phù dung lúc này chỉ còn lại tôi và chàng, tôi im lặng. Gần đây tôi không được triệu vào cung mà dù Sạ có tìm đi chăng nữa tôi cũng tìm cách thoái thác. Đúng là tôi đang tránh mặt Long Đĩnh. Về căn bản tôi đã là "vị hôn thê" của Đô chỉ huy sứ, thường xuyên ra vào cung cấm là điều cần tiết chế. Long Đĩnh dường như cũng biết chuyện tôi cố tình tránh mặt, chàng ta đứng nhìn tôi một chặp, định nói gì lại thôi. Cuối cùng Long Đĩnh chỉ lẳng lặng đưa quạt lông ngỗng đang cầm trên tay cho tôi.
Tôi chưa hiểu ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447743/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.