Nghe giọng nói trẻ con lanh lảnh nhưng có mấy phần bỉ bai ngay lập tức tôi nổi da gà. Hoá ra là một đứa bé đeo mặt nạ trắng, hoạ tiết trang trí màu hồng sen viền xung quanh mắt vô cùng cầu kỳ. Thằng bé đi tới ấn tôi cất tiền vào túi, tự lấy ra một đĩnh bạc nhỏ của mình rồi thưởng cho gánh xiếc. Khỏi phải nói cũng biết đây là ai. Tôi ngồi thấp xuống, dang tay ra, ngay lập tức thằng bé chạy tới sà vào lòng.
"Trời ơi Đam nhớ người quá!"
Thằng bé giận lẫy:
"Ta còn tưởng chị quên hẳn ta rồi."
"Sao có thể chứ?"
Sạ tựa cằm lên vai, vòng tay qua cổ ôm tôi thật chặt như thể cố nhân lâu năm mới trùng phùng. Tôi bật cười:
"Sao người lại ở đây một mình? Không có ai bảo vệ người sao?"
Sạ thở dài:
"Mãi mới trốn đi được một lúc."
Sạ cẩn thận cởi mặt nạ tôi ra, gật đầu tỏ ý hải lòng:
"Hôm nay chị đẹp lắm, còn có vẻ béo lên. Xem chừng Lịch Vũ kia nuôi chị cũng không tồi."
Tôi cười xoà:
"Người giỏi thật đấy còn có thể nhận ra Đam."
"Chẳng phải chị cũng nhận ra ta hay sao?"
Mặt tôi ngắn tũn. Ừ nhỉ, rõ ràng là đeo mặt nạ mà tôi có thể nhận ra thằng bé này chỉ bằng một câu nói. Xem chừng tôi bị ám ảnh bởi cha con nhà họ Lê này nhiều quá rồi.
Sạ tuột xuống, kéo tay tôi rời khỏi đám đông:
"Đi ra ngoài đi, trong này đông quá ta thấy bí."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447742/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.