Có dăm bảy người đàn ông chỉ len lén nhìn tôi, nếu bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Lịch Vũ liền cụp mi cúi đầu. Tôi hít sâu, nép sau bóng người cao lớn của chàng mà đi. Sớm biết làm vị hôn thê của Đô chỉ huy sứ áp lực như vậy tôi đã bỏ nhà đi từ cả tháng trước rồi.
Lịch Vũ một mạch đi thẳng tới sạp bán mặt nạ giấy bồi, chàng ta đứng im chắp tay quan sát, nói đoạn chọn một chiếc mặt nạ màu trắng, hoạ đôi ba nét hồng, dáng vẻ thanh tú rồi đeo lên cho tôi:
"Như thế này đi."
Tôi nhăn nhăn nhở nhở:
"Đam không sao ạ."
Lịch Vũ bỗng dưng trở nên nghiêm túc:
"Nhưng ta thì có."
Tôi nhìn Lịch Vũ mà mồ hôi tôi đổ thành dòng.
Mẹ kiếp! Không phải Lịch Vũ này là một kẻ cuồng chiếm hữu đấy chứ? Trông cũng có đến nỗi nào đâu nhỉ?
Tôi và Lịch Vũ đi tới Vọng Nguyệt Các, ở đây có một bàn tiệc lớn, dăm bảy quan viên đang ngồi thưởng rượu nghe ca nhi đàn hát. Vừa thấy Lịch Vũ một trong số đó đã vội vàng kéo lại, tôi nhận ra là Nguyễn Đê - người đi cùng Lý Công Uẩn tới chùa Nhất Trụ hôm nọ. Lịch Vũ vốn định từ chối nhưng người kia lại quá nhiệt tình, cuối cùng đành phải thuận theo. Tôi thì thích tiệc tùng nhậu nhẹt nhưng xem ra ngồi với các vị bô lão thì hơi quá sức. Biết vậy tôi níu áo Lịch Vũ, thủ thỉ xin phép được ở bên ngoài vãn cảnh. Chàng ta suy nghĩ rồi chiều theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447741/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.