Tôi nghiêng trái rồi nghiêng phải, vặn vẹo một hồi mãi mới có thể ngồi dậy. Mới sớm bảnh mắt ra mà ai đã gõ cửa thế nhỉ? Làm phiền người khác giữa sáng mùa đông trong cái cảnh chăn ấm nệm êm thế này thật sự không phải phép. Tôi hé mắt qua khe hở thì hoá ra là Bạch Vỹ đang đứng ở phía trước, tay cầm bộ y phục của y sinh. Thấy tôi đầu tóc bù xù mặt mũi nhem nhuốc đi ra, Bạch Vỹ thở ngắn than dài:
"Trông cái bộ dạng bệ rạc thế này mà không biết ai còn đồn hôm qua có mỹ nhân đối tửu ở Đại Vân lâu với chúa thượng."
Tôi ngáp ngáp gật đầu:
"Đồn đại ác mồm ác miệng ghê."
Nói đến đây không đợi Bạch Vỹ ý kiến gì, tôi đi thẳng một mạch rồi nằm lại trên giường cuộn tròn chăn lại. Cái tầm này thì kể cả Bạch Vỹ có đang nhìn tôi với ánh mắt như dao cau liếc vào mỏm đá thì cũng không hề hấn gì. Tôi thẳng cẳng, đã lâu lắm rồi mới được ngủ một giấc đã đời như thế.
"Còn không định về phủ hả?"
Tôi phẩy tay:
"Đã được cho về thì ta về từ lâu rồi. Đêm qua ta say quá, phải ngủ thêm một chốc nữa."
"Là ngươi bảo không về đấy nhé!" - Vỹ ném thẳng bộ đồ đang cầm trên tay xuống giường, vô cùng khinh bỉ để lại một câu rồi quay đi.
Từ từ đã, nếu là Bạch Vỹ thì có khả năng lắm, nhất định Long Đĩnh đã đồng ý thả tôi về? Tôi ngồi bật dậy níu tay y:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447486/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.