Nhài quỳ xuống dập đầu liên tiếp:
"Anh Đam thương em, thương mẹ em, thương thằng bé, nhà em không có tiền, chỉ mong anh xem qua giúp."
Tôi khựng lại:
"Tôi cũng không có tiền. Người không có tiền với người không có tiền thì dùng tấm lòng để giúp nhau."
Nhài gạt nước mắt đứng dậy, tôi kéo tay đi nhưng Nhài đứng lại:
"Em đã bán cho nhà Đô chỉ huy sứ rồi, em không thể tuỳ tiện ra cửa. Em đã vẽ sẵn đường cho anh Đam. Anh là y sinh có thể ra ngoài, mong anh giúp cho."
Tôi là người nóng tính, đến lúc này đã nhịn không nổi liền sẵng giọng:
"Nhanh chân lên, có chuyện gì về tôi sẽ tự chịu tội với Đô Chỉ Huy Sứ!"
***
Phải khó khăn lắm chúng tôi mới có thể rời khỏi thành Tây đi ra bên ngoài. Màn đêm đen đặc, gió bấc vun vút, ngọn đèn leo lét trên tay Nhài như trực chờ chớp tắt bất cứ lúc nào. Cái rét lúc canh ba khiến khắp mặt và cả hai tay tôi tê cứng, chân vừa ngứa vừa đau đến râm ran da thịt. Đường đất đầy những phiến đá to nhỏ nhấp nhô, có mấy bận cả tôi lẫn Nhài ngã sóng soài trên mặt đất nhưng chẳng dám kêu than, chỉ có thể mặc kệ tất thảy mà đi. Nghỉ ngơi dù chỉ chốc lát thôi cũng rất có thể khiến người bệnh nguy hiểm thêm một phần. Mãi cho đến khi đứng trước cổng ngôi nhà tranh lụp xụp tôi mới có thể tạm thở phào, tất tả đi vào. Dùng từ "nhà tranh" có vẻ còn xa hoa quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447458/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.