Trần Uy gật đầu, cả tôi và Sạ gần như nhảy cẫng lên vì vui sướng. Chao ôi những củ sâm núi chất lượng cao đang đợi tôi. Nếu giữa rừng núi hoang vu tôi nhanh tay thó được một (vài) củ làm của riêng thì có ai biết không nhỉ? Nghĩ đến đây tôi tự mãn, miệng vô thức ngoác ra đến tận mang tai.
"Đam! Anh cười sợ vậy?" - Sạ giật giật tay tôi.
Tôi vội vàng thu lại nụ cười khả ố kia, nghiêm nghị hỏi Sạ:
"Hoàng cung thiếu gì nhân sâm, sao người nhất định phải đi đào?"
Sạ nhìn tôi, khẽ chớp đôi mắt trong veo:
"Vì đó là củ nhân sâm ta tự tay đào dâng lên phụ hoàng, sao có thể so với ba cái đồ tầm phào kia được?"
Tôi gật gù, quả là đứa con có hiểu. Nhân cơ hội hai binh lính và tỳ nữ đang đi khá xa tôi giả vờ thờ ơ hỏi Sạ:
"À thì... Hôm qua về chúa thượng có hỏi gì vết thương của điện hạ không ạ?"
Sạ im lặng. Tim thôi như quên đập, sợ chết khiếp. Tội thất trách làm bị thương con trai bảo bối của Lê Long Đĩnh thì dễ bị ném làm mồi cho giao long..
"Không. Ta chỉ nói với phụ hoàng do ta sơ ý."
Tôi len lén thở phào, trong lòng như trút được gánh nặng ngàn tấn, không giấu được sự cảm kích mà cúi đầu:
"Điện hạ đúng là người đức độ, thương dân như con. Đi! Để Đam dẫn người đi hái mười cây nhân sâm nghìn năm!"
***
Cổ nhân dạy: "Đừng hứa khi vui". Sớm biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447454/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.