Tôi vốn tưởng đỉnh Minh Long chỉ là nơi để Thái thường tự hái thuốc và "nuôi cấy" nhân sâm, ai mà biết được Lê Long Đĩnh còn có tâm tình trồng thêm cả một vườn hồng mai? Nếu mà biết trước thì tôi dại dột gì làm cái trò mèo này chứ? Đúng ra tôi phải len lén lên đây từ tối qua đẵn bằng sạch tất tần tật số cây này mới vừa lòng hả dạ.
Tôi quỳ xuống trước mặt Long Đĩnh, run rẩy:
"Y sinh Thái y ty bái yết chúa thượng."
Long Đĩnh quắc mắt nhìn tôi, tay vẫn giữ chặt bảo đao. Tôi nhìn bắp tay cuồn cuộn kia bỗng dưng cảm thấy rất khó thở. Chỉ cần Long Đĩnh kẹp cổ một cái đã đủ cho tôi vĩnh biệt hồng trần chứ cần gì đến đao với kiếm nữa?
Long Đĩnh gầm gừ:
"Ta hỏi tại sao lại chặt hồng mai?"
Tôi cố tình kéo dài thời gian bằng một tràng ho khan, cuối cùng mới nghĩ ra lý do liền lắp bắp tâu:
"Bẩm chúa thượng, mấy ngày trước tiểu chức nghe Khai Phong Vương nói trong cung sắp có yến tiệc, nay lên núi hái thuốc lại tình cờ thấy cây hồng mai này nên muốn đẵn một cành nhỏ về dâng lên. Tiểu chức ngu muội tưởng là cây hoang nơi sơn dã, chẳng hay được một tay chúa thượng vun trồng."
"Đừng có mà lẻo mép."
Sao cái gì Long Đĩnh cũng biết thế nhỉ? Tôi chửi thầm trong bụng, tỏ vẻ thành thật như vậy rồi mà vẫn bị y bắt bài. Quả thực nước hồng mai thơm ngon thanh mát tôi đâu có dễ mà trao lại cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447455/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.