Tôi kinh hãi giữ chặt hai vai Sạ, run run:
"Điện hạ! Dù có ngứa đến mấy người cũng không được gãi bằng không chất độc sẽ lan nhanh hơn."
Sạ gật đầu, nghiến chặt răng.
Tôi giật lấy bình nước từ phía binh lính khéo léo rửa sạch, vừa rửa vừa quan sát cây han. Han có tất cả ba loại: han voi, han tía và han trắng. Cây han voi là loại kịch độc, lá cây to hơn những cây còn lại. May mắn thay chỉ là một cây han trắng, tôi trộm thở phào rồi quay ra hỏi:
"Điện hạ đã đụng vào cây kia phải không?"
Sạ mím môi gật đầu:
"Một chút."
"Toàn bộ lá cây ư?"
"Ta đi ngang qua, chắc chỉ chạm vào mặt trên của lá."
Coi như trong cái rủi có cái may. Phần lớn các chất gây ngứa của cây han tập trung phần mặt dưới của lá. Mặt trên cũng gây hiện tượng tương tự nhưng nhẹ hơn rất nhiều. Tôi dặn hai binh lính trông chừng Sạ cẩn thận, tuyệt đối không cho gãi rồi chạy đi, một chốc sau cắt mang về một thân cây ráy.
Hai cung nga lúc này đã ngồi bên cạnh Sạ từ khi nào, còn khóc to đến độ tôi cách xa một quãng vẫn nghe rõ. Tôi biết họ thương Sạ thì ít mà sợ bản thân phải chịu tội thì nhiều. Nhác trông thấy tôi cầm lá ráy đi lại, một trong hai bàng hoàng hỏi:
"Thái y... Người định làm gì vậy? Chẳng phải điện hạ đang rất ngứa hay sao?"
Tôi không trả lời, lấy con dao giắt ngang hông lên vát thân ráy ra làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447453/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.