Khí trời mùa xuân se se lạnh nhưng ngồi trong một quán gà rán mà mặc áo khoác sherlockhome quá lưng, đeo kính râm, lấy khăn che miệng và đội mũ sụp thì hơi lố. Anh Khang ngồi vào một cái bàn gần quầy thu ngân, thỉnh thoảng len lén nhìn Kì rồi lại rụt cổ lại như tránh bị Kì phát hiện.
Cách ăn mặc cùng cử chỉ hoàn toàn đối lập người ngồi đối diện. Cũng không thể trách anh được, vì sự nghiệp lớn, anh phải nói dối Kì là đi du lịch với chị Ngọc nên bây giờ không thể lộ diện được.
Phong vẫn giữ cách ăn mặc thường lệ, quần tây và áo sơ mi trắng cách tân, trông ra vẻ lịch thiệp nhưng lại kết hợp với mái tóc xoăn lù xù và cặp kính bản to, làm giảm đi sức hút đi không ít.
Phong ngồi quay lưng với Kì, không thèm quan tâm hành vi lén lén lút lút của anh Khang, cứ vậy thông thả ngồi thưởng thức phần cánh gà mới gọi.
Được một lúc, anh Khang hướng tới Phong, đắc ý mỉm cười:
- Bé Kì làm thêm ở đây. Trùng hợp là tên nhóc kia cũng xin vào đây nên làm chung quán thôi. Cậu cũng thấy rồi đó, hai người tuy nói chuyện chứ bé Kì có thèm đếm xỉa gì thằng nhóc đó đâu.
Phong nhìn anh Khang. Anh ta lôi mình đến đây, chỉ để cho cậu xem Kì với Mạnh đi làm thêm vậy thôi sao.
Anh Khang vẫn quan sát Phong từ nãy đến giờ. Thấy cậu vẫn không có phản ứng gì, anh chắc 2 đứa nhỏ giận nhau không phải vì Phong ghen chuyện Mạnh với Kì làm chung. Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461802/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.